TIẾNG DẾ CANH TRƯỜNG

--.

Canh trường tiếng dế kêu vang,
Phải chăng dế cũng riêng than phận mình!
Ân Tôn Sư muôn nghìn chưa trả,
Nghĩa đồng môn cũng quá khắc sâu,
Giờ nầy chẳng biết nghĩ sao?
Chỉ nhìn thấy cảnh mà đau đớn lòng!
Hỡi ông tạo! Sao không tương tiếp,
Ðể cầu ô lỗi nhịp sông ngân;
Lòng đây tan nát như dần,
Bi, hoan, ly, hiệp mấy lần bể dâu!
Người hữu chí tìm cầu Phật học,
Không có nơi trường ốc chánh quy,
Chương trình thống nhất thực thi,
Mạnh ai nấy vẽ mấy khi nên tài!
Nền giáo dục chớ sai trình-độ,
Từ sơ cơ, đến chỗ cao hơn,
Ví như cung phím điệu đờn,
Lên dây đúng với tiếng đàn kỳ thanh.
Vừa khả năng học hành khôngchán,
Quá sức mình khó rán lâu dài.
Chương trình có thể đổi thay,
Tùy theo bước tiến của rày học viên.
Mục đích chính tinh chuyên Phật học,
Ngoài ra còn khoa học phải thông,
Trên hai bình diện song song,
Tài năng, đức độ vẫn đồng tiếnluôn.
Việc thành, bại là trường kinh nghiệm,
Tinh tấn lên để chiếm mục tiêu,
Tu không nhân ngã mới siêu,
Học còn tự ái là điều lầm sai.
Kẻ dở có người hay giúp đỡ,
Thương lẫn nhau nhắc nhở cho nhau;
Ngoài tình chủng tộc đồng bào,
Còn tình đồng đạo thắm màu từ bi.
Nay cần học, mai thì không dở,
Siêng học hành là cớ tiến thân;
Tu cho giải thoát tinh thần,
Học cho sáng suốt diệt lần vô-minh.
Cùng hướng mặt nên nhìn gương trước,
Cùng so chân từng bước vững vàng;
Tiến lên cho kịp thời gian,
Trời xanh bao nỡ phũ phàng người ngay.
Thấy em cháu không ai hướng dẫn,
Cảnh tình kia số phận đáng thương;
Bao phen thức suốt canh trường,
Nhưng chưa có một con đường khác hơn.
Mong tất cả xét nguyên nhân ấy,
Mà cảm thông lẽ phải dùm cho;
Hoặc chờ xuôi gió thuận đò,
Hoặc còn tha thiết hẹn hò ngày mai.


Hè, năm Kỹ Mão (1999)
Cư sĩ NVĐ


CON MUỖI


Muỗi ơi mi cắn ta chi,
Mi gầm mi thét làm gì bên tai.
Giỏi chi kim nhọn khoe tài,
Vo ve cho lắm cũng loài hóa sanh.
Tụi mi là thứ hôi tanh,
Sống trên xương máu chúng sanh mỗi ngày.
Ai nguyền ai rủa mặc ai,
Mặt chay mày đá miễn bây no lòng.
Bị người cắn, mi đau không,
Cắn người mi thấy bất công chăng là?
Ta theo giáo lý Phật Ðà,
Từ bi ta giữ để mà mặc mi.
E khi mi gặp khói cay,
Ðông phong thổi đến ắt mi bay hồn!
Chữ rằng họa phước vô môn,
Mi gieo ác nghiệp có tồn tại đâu.
Hóa sanh mà sống bao lâu
Máu me mi biết, biết đâu chuyện người,
Nhìn mi ta bắt tức cười!
Ngu si một lũ giữa trời hoàng hôn,
Trời sanh con muỗi ác ôn!


Mùa Ðông, năm Mậu Thân 1968
Cư sĩ NVĐ

***

Cảm Tác


Những bấy năm trường lạc chữ tu,
Say mê vật chất đạo lu bù.
Nào hay sự thế đa sầu khổ,
Chẳng biết tình đời lắm ám u.
Mộng tưởng Nam Kha vô hiện hữu,
Dã Tràng xe cát phí công phu.
Nay đà thức tỉnh quay về lại,
Dốc chí ngày kia thoát ngục tù.


***
Kiếp chót này đây sớm liệu bề,
Tìm đường giải thoát khỏi cơn mê.
Trần gian khổ nhọc đừng ham ở,
Tịnh Độ nhàn vui hãy gắng về.
Sá quản tình đời câu mặn lạt,
Chi màng thế sự tiếng khen chê.
Thành tâm nguyện khẩn từ bi độ,
Ái, ố, sân, si thảy đoạn tề.

Phù Vân

***

DI BÚT THƯ

Vông chìm, đá nổi ai ngờ,
Chuyện đời xét kỹ càng ngơ ngẩn nhiều.
Lợi danh là thứ mây chiều,
Hồi chuông cảnh tỉnh gặp điều khó thay!
Tâm bình hồ lặng mấy ai?
Niệm Bồ Đề chú đổi thay lòng phàm.
Đường tu phải biết thích ham,
Quên ăn, biếng ngủ học làm Phật Tiên.
Ngày hằng chăm sóc hoa liên,
Chớ tham chi những của tiền đầy kho.
Sợ vô thường, sợ trễ đò,
Tử sanh đâu có hẹn hò ngày mai.
Thấy người sai, ta đừng sai,
Ta người sai hết dù ai cũng buồn!
Bên ta vẫn có hằng muôn,
Mắt đời theo dõi tấn tuồng dở hay.
Mọi hành động kể từ đây,
Nhà tu kinh nghiệm hơn ngày đã qua.
Bại, thành do ở nơi ta,
Không do trời khiến, Phật Đà độ đâu!
Sen vàng mọc giữa đồng sâu,
Là điều nguyện ước, là đầu điển kinh.
Tình thương chung là tình Tiên Phật,
Tình thương riêng tánh chất tục phàm.
Khối tình riêng chớ quá tham,
Thương chung nhân loại Bắc, Nam đồng bào.
Thấy sai lầm phải mau cải thiện,
Đừng chạy theo tà kiến thì nguy.
Tự ta chọn một lối đi,
Đi theo tà giáo, hoặc đi thiên đường!
Sáng suốt được chủ trương tự vệ,
Ngu muội làm nô lệ suốt đời,
Mạn thuyền trôi giạt bể khơi,
Lầm đèn định hướng, bởi trời mù sương.
Chớ trách Phật không thương chẳng cứu,
Mà tại ta chưa đủ trí, tâm.
Cơ thâm tất họa diệt tham,
Là câu “ngạn ngữ” nghìn năm vẫn còn.
Không thể vào núi non, tự viện,
Hoặc lên mây xuống biển yên thân.
Chỉ gìn lòng dạ chánh chân,
Mới là giải thoát, mới nhân quả lành.
Tu nhờ học mới sanh trí huệ,
Tu phải hành chớ để mê si.
Dù rằng tình cảnh thế ni;
Với gương từ mẫn không chi phai mờ.
Việc đáng sửa đừng chờ mai mốt,
Nếu xét ra điều tốt, phải hành;
Cho đời ta sống cao thanh,
Cho quê hương đẹp, cho tình đạo thiêng.
Thân nương tựa cửa thiền cũng vậy,
Chỗ phải lo khó mấy vẫn lo,
Nhược bằng trái lại, để cho,
Cả chư thiện tín thừa lo chuyện này.
Nguồn tài chánh từ đây nên rõ,
Càng vẫy vùng càng khó cho thân,
Thuyền đi sông bể phải cần,
Cạn sâu uốn khúc dò lần mà đi.
Trời sanh voi vẫn thì sanh cỏ,
Đừng đem châu, đổi thỏ bắn chim.
Ngọc châu nếu mất khó tìm,
Thỏ, chim là thú rừng thiêng thiếu gì.
Kiểm điểm lại hành vi hằng nhật,
Tâm tánh mình chân thực hay chưa?,
Chưa thì cố gắng răn chừa,
Dù rằng trời chuyển, không mưa cũng đừng.
Tránh xa kẻ bợ bưng quyền thế,
Ăn cơm no, đập bể bát thầy.
Nghĩ buồn cho hạng người này,
Quanh năm chỉ biết làm bầy cừu non.
Giúp sức cọp lại còn khoe trí,
Miệng uênh oang đạo lý từ bi,
Làm cho chánh pháp càng nguy,
Tiềm năng Phật giáo phải suy thoái dần.
Phật giáo phải là chân Phật giáo,
Đạo phải là chánh đạo Thích Ca,
Không lầm dụng ý điêu ngoa,
Chiêu bài đầu độc gây ra rối cuồng.
Lúc nào cũng giữ luôn giới luật,
Giới luật là hạnh đức tối cần,
Cũng như làm một công dân,
Sống ngoài Hiến pháp là phần bất lương.
Đạo như thế chủ trương như thế,
Sức sinh tồn khôn thể dài lâu,
Thời gian nước chảy qua cầu.
Luật bù trừ cũng đáo đầu khổ thay!
Nước đến chơn không tài nào nhảy,
Thần chết kề e lại khó ngăn,
Tội thì đọa, phước siêu thăng.
Chỉ bao nhiêu đó lẽ hằng xưa nay.
Nhà tu biết sửa ngay tánh tục,
Nghị lực đầy trong lúc tư duy,
Được an vui, hoặc khổ nguy,
Do ta tác tạo cần gì hỏi ai!
Tâm ngay thẳng là tài học Phật,
Tánh điêu ngoa là thuật Ma Vương,
Trong hai đường hướng chủ trương
Tự mình xét nét mình đương sự nào?
Đừng tưởng lầm trời cao chẳng biết,
Một nhịp tim sinh diệt Trời hay,
Nhưng còn thưởng phạt sau nầy,
Làm người chỉ sợ đến ngày đó thôi.
Phải lui chân xa nơi vực thẩm,
Càng a dua càng lắm bẩn nhơ,
Thấp cao chỉ một nước cờ,
Khi hồi tâm lại mới ngơ ngẫn nhiều.
Thấy biết người là điều rất khó,
Thấy biết mình đâu có dễ hơn.
Muốn thành chánh nghĩa tu chơn
Cả hai bước đúng theo chân Thánh Hiền.
Dừng tâm lại lặng yên chút nữa,
Ham muốn nhiều lần lựa biến đi,
Dù rằng Phật đủ từ bi,
Nhưng không có thể sửa thì quả nhân.
Hãy bình tỉnh trong cơn bệnh hoạn.
Huân tập nhiều pháp quán nhiệm mầu.
Cội nguồn sinh tử từ đâu,
Quẩn quanh trong cảnh bể dâu sáu đường.
Lẽ sinh diệt khó lường tính kịp
Hợp rồi tan, vạn kiếp đã qua,
Không cần giải thích gần xa,
Đạo là bến giác,đời là bể mê
Kẻ than khóc, người về chín suối
Người sống còn buồn tủi đau thương.
Mắt đây thấy cảnh vô thường.
Bâng khuâng tất dạ đoạn trường từng giây
Quỉ Vương dụng đủ đầy thủ đoạn
Dùng nước sơn bóng láng bề ngoài.
Dắt người, dẫn chúng lầm sai,
Điêu ngoa, lừa bịp độc tài mà thôi.
Nhiều thiền viện làm tồi thêm nữa,
Nước ma ha chẳng rửa lòng phàm,
Ố hoen trong cửa già lam,
Làm cho bá tánh phải càng chán luôn.
Quốc gia đang trên đường suy yếu!,
Phật giáo đang hứng chịu pháp nàn,
Lòng đây cảm thấy xốn xang,
Việt nam rồi sẽ trôi ngàn về đâu?.
Thân vương phải mưu cầu sự sống,
Thế mà ai có thấu hay chăng,
Hay là cứ mãi ngày hằng,
“Nồi cơm trách cá” giữ ăn làm đầu?.
Nét mực tàu làm đau lòng gỗ,
Đây vẫn là đại lộ tiến thân,
Tiến cho đạo được toàn chân,
Tiến cho đời được tân dân thới bình.
Hồ chưa lặng trăng thinh chưa hiện,
Thế chẳng qua là chuyện thường tình,
Lòng tham vốn gốc vô minh
Chánh danh tam độc, nhân tình thì thua.
Tam độc đến đình, chùa bại hoại,
Tam độc về nội, ngoại xa nhau,
Không riêng là tổ chức nào,
Quốc gia, tôn giáo đã đau đớn nhiều.
Miệng luôn nói cao siêu “vô ngã”,
Tâm bày trò “quỉ phá nhà chay”.
Phải chăng đây đã đến ngày,
Phật trời phân định đổi thay, địa cầu.
Khắp thế giới năm châu biến động,
Thời kỳ nầy mạng sống chúng sanh,
Treo chuông như sợi chỉ mành,
Rồi đây chưa biết dữ lành thể nao?.
Phải ý thức kịp trào lưu mới,
Cùng so chân tiến tới tự do.
Thuận buồm trời đất giúp cho,
Ví bằng ngược gió mình lo tự mình.
Chân thật đối trước tình đoàn thể,
Chính trị xài với kẻ địch quân.
Lợi bao nhiêu, lợi cũng đừng,
Bởi đây là chỗ bịp dân bất lành.
Đạo không được đắc thành vị quả,
Đời không nên phẩm giá con người.
Sanh ra ở giữa đất trời,
Chết lưu tiếng xấu lại đời nghìn thu.
Ý thức việc bớt thù, thêm bạn,
Đừng quên câu “đèn sáng, mực đen”.
Trong đầm mới có hoa sen,
Trên đồi mới có ngọn đèn định phương.
Hãy biết lẽ” chon thường ứng vật”,
Bởi đây là vốn thật Đạo-Trung.
Ba nền học thuyết đều dùng,
Về Thần, về Phật cũng từng ấy ra.
Mình biết mình, hơn là ai hết,
Danh giả danh, sơn phết ích chi.
Con đường tự giác lần đi,
Hơn nhau ở chỗ thường qui vẹn gìn.
Tình thương chung là tình Tiên, Phật,
Tình thương riêng chưa thật là tu.
Ngọn đèn trí huệ mờ lu,
Khoe khoang cho lắm công phu khó thành.
Thiền Tịnh phải song hành thiết thực,
Chung qui đều cắt đứt vọng tâm.
Đạt ngay diệu lý thậm thâm,
Đây là cứu cánh khỏi tầm đâu xa.
Hãy tìm xét tâm ta mấy lược,
Thấy chỗ nào chưa được sửa ngay.
Tánh mình chẳng sớm đổi thay,
Ở ăn không tốt nào ai cảm tình.
Phật dầu có hiển linh từ ái,
Cũng độ trong lẽ phải công bằng.
Nhà tu muốn được siêu thăng,
Thân, tâm, miệng, lưỡi dối gian phải chừa.
Không kẻ ghét, người ưa thái quá,
Không sống theo bản, ngã bẩm sinh,
Dù trong cốt nhục chi tình,
Hay người ngoài cũng đối, nhìn như nhau.
Được hữu phước tài cao đức trọng,
Chớ khinh người đời sống dại khờ.
Việc làm hợp lý, tình, cơ,
Và không theo lối mộng mơ giấc nồng.
Dưỡng tam độc thì không sáng suốt,
Thiếu giới răn thì đức suy dần.
Bại thành đều có nguyên nhân,
Đừng cho tội lỗi nhiều lần diễn ra.
Tứ Quán Pháp tìm tra kỹ lưỡng,
Ngũ Uẩn kia chớ vướng uẩn nào.
Chơn-tâm đừng có lãng xao,
Tịnh vô nhứt vật sớm vào cửa không.
Giữ tự tánh là công trọng nhứt,
Bình đẳng tâm là đức thiền na.
Dù rằng chủng tộc khác xa,
Nhưng về Phật tánh xét ra vẫn đồng.
Tám muôn pháp ở trong Phật giáo
Biết dụng là chính đạo Thích Ca
Lợi dân, ích nước, yên nhà,
Đó là phương tiện của nhà chơn tu.
Xưa Bồ Tát mặc dù chưa nguyện,
Về Tây phương vĩnh viễn vui nhàn.
Các Ngài thị hiện thế gian,
Độ cho sanh chúng khổ nàn bớt đi.
Gương hạnh đức từ bi kính mến,
Trách nhiệm này truyền đến chúng ta.
Dù con đức chẳng bằng cha,
Nhưng đường chánh giác phải là tiến theo.
Đường nghìn dậm qua đèo xuống đảnh.
Biết bao nhiêu tình cảnh trái ngang.
Muốn cho rõ mặt thau vàng,
Phải là nấu lọc sôi tràn mấy phen.
Danh lợi giả, đua chen chi lắm,
Nước sông Hằng gội tắm tốt hơn.
“Lôi Âm giục khởi tiếng đờn”
Chừng ni mới thấy Thất Sơn nhiệm mầu.
Trải qua cuộc khổ đau từng đoạn.
Người hiền lành gặp đặng mưa ngâu
Ngày nào ô thước bắt cầu,
Thầy trò xum hợp hát câu thanh bình.
Đời tận thế nhân tình gian dối.
Nếu người không sửa đổi tâm mình,
Đến khi quả đất biến hình,
Phật không cứu được dù tình Phật thương.
Bước tiến có hai đường trong ,đục,
Trong thì siêu, đục phải luân trầm
Sử xanh ghi chép nghìn năm,
Đó là nhân quả không lầm xưa nay.
Hạng quê dốt hoặc tài xuất chúng,
Tưởng cũng nên biết dụng lương tâm.
Lương tâm biết dụng không lầm,
Đời cao luân lý, đạo làm Phật Tiên.
Khôn ngoan tức lành duyên với Phật.
Khôn quỉ là thất đức không nên.
Khôn ngoan thì được vững bền,
Khôn theo ma quỉ kề bên tử thần.
Đời lắm kẻ lấy ân làm oán,
Dùng sức người bẻ nạn chống trời,
Vô thần làm chuyện trò chơi,
Xe đồng cánh chấu khó thời trở ngăn!
Đạo Phật giáo dù rằng pháp nạn,
Trải qua rồi quang đãng thường nhiên
Bởi nhờ thánh tử trung kiên
Giáo tôn sinh mạng gắn liền với nhau.
Trang sử cũ đến trào lưu mới,
Bồ Tát “Quyền” tiến tới tự do.
Đây là cũng một vai trò,
Nhà tu không thể hẹn hò mốt mai.
Tu khoe khoang là tài gian dối,
Tu riêng mình là lối tham sanh.
Phật xưa khi đã đắc thành,
Hiến thân cho cả chúng sinh được nhờ.
Nợ tứ ân hiện giờ phải trả,
Nhà tu không còn lạ chuyện này.
Bởi là di giáo của Thầy,
Khuyên đừng xao lãng những ngày Thầy xa.
Niệm Phật phải thiết tha, tín, nguyện.
Nhứt tâm đừng xao xuyến vọng trần,
Lâu ngày tập luyện thêm dần,
Chớ không thể niệm đôi lần được đâu.
Hãy ví mình lá dâu quý giá,
Cho tằm ăn để nhả tơ lòng,
Giúp đời trong cảnh lạnh nồng.
Đừng như cừu giúp no lòng hổ lang.
Tu ham được giàu sang tu dối,
Tu thanh bần theo lối Thánh Hiền.
Ngày xưa vì đức, vì duyên,
Nay vì tâm lý và tiền mà thôi.
Khẩu nghiệp nặng cuộc đời bất ổn.
Hại bản thân thương tổn đức lành,
Đã tu không được đắc thành,
Mà còn bị nghiệp hại mình tối đen.
Nghiệp là thứ thói quen lũy kiếp.
Mà kiếp nầy diễn tiếp sinh ra.
Hiền lành, hung ác, xấu xa,
Gốc xưa do chỗ tâm ta tạo thành.
Ai cũng muốn vãng sanh Cực Lạc,
Phương pháp hành để đạt thì không.
Mò trăng đáy nước khó mong,
Khuyên nên cố gắng cho lòng đừng phai.
Khen thì mừng, chê bai thì giận,
Là lập trường chưa thật vững đâu,
Mực tàu nẻ thẳng gỗ đau.
Từ nan nét mực gỗ sao nên hình.
Tuy trời đất rộng thinh thế mấy,
Luật tự nhiên đào thải công bằng.
Dù người có lắm tài năng,
Cũng không tránh khỏi lẽ hằng xưa nay.
Thân hành đạo lạt chay cực khổ,
Phải tu cho đắc ngộ Phật tâm,
Mỗi khi đi, đứng, ngồi, nằm,
Đừng quên kiểm điểm lại tâm tánh mình.
Tứ-Y-Pháp theo kinh diễn nghĩa,
Dịch viết nhiều ý nghĩa phải sai,
Phật xưa cho phép điều này,
Người tu phải biết đúng sai mà làm,
Đạo mê tín chùa am bối rối,
Theo dị đoan là lối ngu dân.
Đạo suy nước thoái bộ dần,
Ai người hữu trí phải cần thấy xa.
Dụng khoa học xét qua Phật học,
Thực tế là chính gốc Thích-Ca.
Viễn vông vốn thật đạo tà,
Giáo tôn từ-khước, quốc gia không xài.
Dù tình thế đổi thay mấy lược,
Dù tự do sớm được hay không
Trước sau nguyện sẽ gắng công,
Xin chư thánh tử chứng lòng đấy cho.
Xá chi bệnh giày vò tang tóc,
Thân chỉ còn da bọc lấy xương.
Nhưng tinh thần vẫn kiên cường,
So cùng tuế nguyệt mà lường lòng đây.
Quyết đáp lại công Thầy, ân đạo,
Làm sáng danh Hòa Hảo năm châu.
Cờ tự do cắt mạch sầu,
Muôn dân chung sống với câu thanh nhàn.
Tuồng dâu bể bi, hoan, ly, hiệp,
Lẽ vô thường diễn tiếp luôn luôn,
Xa cháu em cảm thấy buồn,
Để bao kỷ niệm trên đường ra đi.
Kẻ ở lại người đi, đi mãi,
Không hẹn ngày trở lại gặp nhau.
Vần thơ vĩnh biệt mến chào,
Cháu em, đoàn thể, đồng bào Việt Nam.

Quê nhà mùa Đông năm Tân Mão (2011)
Cư sĩ Huyền Minh

***

GỞI BẠN ĐƯỜNG XA

Lắm lúc truân chuyên để thử lòng
Hỡi người lữ khách cảnh trời đông.
Quê hương ngào ngạt tình thâm thúy
Đất Thánh Hòa thôn Đạo mặn nồng.
Dầu phải đẩy đưa trong cuộc sống
Nhìn về quê mẹ vẫn hoài mong.
Khắc ghi lời dạy ngày sum hợp
'Dựng cuộc hòa minh khắp ĐẠI ĐỒNG'.

***

Kết nối vòng tay giữa cuộc đời
Nghĩa tình bằng hữu chẳng hề lơi.
Hướng nhìn tạo hóa dần xoay chuyển
Kịp lúc rồi ta sẽ thức thời.
Thức thời tỉnh mộng giấc Nam Kha
Tạo chút phước duyên ấy cội nhà.
Nối chí Cha Ông tròn đức hạnh
Một ngày sum hợp khải hoàn ca.

***
Từng hồi chuông đổ canh thâu
Là trăm nghìn tiếng gợi sầu lòng con.
Chim quyên nhớ nước nhớ non
Còn con thương đạo lòng son nhớ Thầy.

---
Để nhớ lời Thầy dạy:
"Tuy là hữu ảnh vô hình
Chớ dân lòng tưởng sân trình đáo lai"

---
"Trí thần nhớ đến tiếng quyên
Gọi hồn cố quốc sầu riêng một mình".

Nam Mô A Di Đà Phật.

Huyền Không