CHUYẾN THĂM CHA VÀ CHUYỆN TRONG TÙ CỦA CHẾ ĐỘ csVN Sáng hôm 18/7, gia đình chúng tôi, là thân nhân của tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Lía, có chuyến đi xuống trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai cùng với gia đình tù nhân lương tâm Bùi Văn Trung… Cha chúng tôi bị bắt tù 2 lần, lần đầu vào năm 2003 với mức án là 3 năm chỉ vì là một tín đồ Phật giáo Hòa Hảo và sinh hoạt trong lãnh vực phổ truyền chánh pháp của Tôn giáo, lần thứ 2 ông bị cưỡng bắt tiếp vào năm 2011 với án 4 năm 6 tháng theo điều 258! Đồng đạo Nguyễn văn Lía nơi phòng thăm viếng của nhà tù Dù đường xá xa xôi cách trở, nhưng tờ mờ sáng là nhóm chúng tôi đã có mặt; mãi đến 9h sáng, công an mới cho vào kiểm tra giấy chứng minh nhân dân, rồi sau đó lại chờ họ đưa tất cả chúng tôi vào xe đi về hướng trại giam. Đến nơi thì vừa lúc cơn mưa đột ngột trút xuống thật lớn làm tất cả nhoi nhúc ướt ác! Vừa lúc thấy được bóng dáng người cha gìa, cả gia đình mừng vui, mẹ tôi thì không thể kiềm chế được sự nhớ thương, Bà đã òa khóc nức nở làm ai ai ai cũng phải mũi lòng! Câu mở đầu ngay khi gặp, Cha tôi hỏi thăm về bà nội, người mẹ gìa yếu gần trăm tuổi phải hằng ngày đêm khóc thương cảnh ngục tù của đưá con trai tuổi đời “thất thập cổ lai hy’ ôi thật nghiệt ngã! Ai đã tạo ra cảnh thương tâm nầy!!! Giờ đây Cha chúng tôi khi nói chuyện phải dùng máy trợ thính nên nghe câu được câu mất… Lúc hỏi thăm về chuyện gia đình, bà con, đồng đạo… Cha chúng tôi không nhớ hết những gì muốn nói nên đã hỏi người công an đứng kế bên về tờ giấy mà giám thị trại giam mới vừa lấy từ tay của Cha, tờ giấy mà ông ghi những ý chính đễ nói với gia đình chúng tôi, giờ thì trí nhớ không được tốt nên ông phải ghi ra để nói hết tất cả những điều muốn nói trong thời gian qúa ít ỏi được cho phép thăm viếng này. Họ còn bảo đang xem xét các ý trong đó và sẽ đưa lại ngay, nhưng trong suốt giờ thăm gặp ngắn ngủi, Cha đã nhiều lần nhắc nhở nhưng họ không trả lại. Câu trã lời đang xem… là hành động cố tình làm mất hết thì giờ thăm gặp theo như sự ấn định cho phép của nhà cầm quyền cs mà ai ai lại chẳng biết! Cha tôi dặn dò từng anh em chúng tôi kỹ lưỡng, rằng không được tin những gì Cộng sản nói hay hứa điều gì! vì từ trước đến nay họ đã hứa rất nhiều nhưng toàn dối trá. họ nói một đàng làm một nẻo, Cộng sản là loại ăn cháo đá bát, bất nhân bất nghĩa mà thôi! Từ lần thăm nuôi trước đến nay, cha tôi có viết gửi về nhà 3 lá thư nhưng khi ông hỏi lại, thì ở nhà chỉ nhận được 1 lá. Trong khi đó ở gia đình chúng tôi có viết cho Cha 1 lá thư, nhưng cha cũng không được nhận. Thêm điều bất công nữa cho Cha chúng tôi là các phạm nhân ở đây thì họ có thể điện thoại về nhà , nhưng riêng Cha chúng tôi thì không được! Cha bảo chúng tôi rằng chỉ có ở Việt Nam mới có tình trạng giấu nhẹm thư tù nhân tôn giáo như thế này! Sự gây khó khăn trong việc giao tiếp với gia đình, người thân thăm nuôi từ bên ngoài vì họ muốn làm sụt giảm ý chí… họ muốn cô lập người tù nhân lương tâm trong 4 bức tường lao lý, gây e ngại cho những ai muốn dấn thân!!! Cha kể tiếp cho chúng tôi biết người tù giam phòng kề bên vừa mới ra vỉnh viễn ra đi… vì căn bệnh AIDS, ông bảo rằng riêng tháng vừa rồi có đến 3 người chết vì căn bệnh này trong cùng một trại giam. Làm tôi sực nhớ đến lời anh Huỳnh Anh Trí (người tù lương tâm), cũng mới vừa mới chết vài tuần qua vì căn bệnh AIDS, Trí là chứng nhân, Anh cũng cho biết có cả thảy 14 người đã chết vì AIDS mà anh biết… cho đến lúc Anh được ra rù. Tôi không khỏi lo lắng cho thân phận Cha mình có tránh được căn bệnh mà chính quyền đã chủ tâm luôn muốn hại những tù nhân lương tâm như thế này không? Ông bảo họ đối xử với những phạm nhân đã nổi loạn tại trại giam K1, Xuân Lộc, Đồng Nai lần trước rất dã man, cán bộ traị giam đánh đập tàn nhẫn những người tù nỗi loạn, thậm chí khi tù nhân quỳ lạy van xin nhưng những đòn trừng phạt khốc liệt, nhưng họ vẫn lạnh lùng tiếp tục nện xuống! Sau đó là biệt giam, đồng thời tăng án lên gấp đôi với bản án mà họ bị áp đặt trước! Thế đó, nhưng vẫn có những người tù đã vùng lên khỏi song sắt để phản đối lại, hầu mong tình trạng nhà tù được cải sửa tốt hơn, dù biết rằng sau đó số phận những tù nhân lại bì trù dập thê thảm hơn… Hằng mỗi sáng và tối Cha chúng tôi thường đọc lớn lên Sấm Giảng Thi Văn của Đức Thầy Huỳnh Giáo Chủ, cho nhiều người nghe và giảng giải những lời vàng ngọc của Đức Thầy răn dạy, khuyên làm lành lánh dữ, Ông khuyến khích những phạm nhân sống chung biết Ăn Chay và Niệm Phật để sớm nhận được sự giải thoát khỏi những gian khổ và ăn năn mọi tội lỗi vì do chính mình gây ra. Nhiều lần chúng bảo Ông đừng làm những việc bao đồng đó nữa, nếu không thì Ông sẽ bị biệt giam, nhưng Cha vẫn kiên quyết tiếp tục thuyết giảng về truyết thuyết vi diệu của PGHH, vì Ông biết rằng mọi người rất cần có nhu cầu và khao khát vấn đề tâm linh nơi ngục tù này. Cổng trại giam Xuân Lộc Đồng Nai. Một lần Ông bị chúng biệt giam… chỉ vì giúp đỡ một người bệnh nặng chung phòng, người ấy ngoài 60 tuổi, mang án chung thân, khi có thức ăn gì cha tôi điều chia phần, vì đã hơn 7 năm, mà gia đình không ai thăm nuôi cả, trong người mang nhiều chứng bệnh nặng, còn bị mất 1 chân, nên đi lại rất khó khăn vì thế việc vệ sinh cá nhân diễn ra trong một túi nylon, nên cha tôi vì lòng thương người cùng chung nghiệp cảnh, nên thường giúp đi bỏ những túi nylon (phân), nhưng không ngờ cán bộ trại giam lại phản đối Cha chúng tôi về hành động giúp đỡ này, Cha chúng tôi vẫn tiếp tục làm điều đúng theo lương tâm của con người có Đạo, vậy là họ biệt giam Cha tôi! nhưng Ông nhất quyết đấu tranh đòi hỏi cho kỳ được ý nguyện của mình…Ông lượm một cục đá to cầm nơi tay “thẳng thắng tuyên bố nếu áp lực biệt giam tôi vì việc nhân đạo nầy tôi quyết đập vào đầu tự xác” để cho mọi người thấy được sự ác tâm nơi nhà tù của chế độ csVN, vì lo sợ Cha chúng tôi chết nên họ đành phải nhượng bộ… Đây đúng là những sự vi phạm nhân quyền rất trắng trợn của chính sách đối đãi tù nhân của chính quyền csVN, trong lúc chính họ đã ký kết với quốc tế về các công ước đối xử với tù nhân. Hình ảnh trầm tư và u buồn của người Cha gìa thân thương nơi ngục tù bất đắc vỉ, như được nói lên: “Ngục tù là nơi để răn dạy, cài sửa con người để họ có cơ hội trở lại thành người tốt”, dù rằng trước đây họ là phạm nhân nhưng họ vẫn rất cần tình yêu thương để giúp họ dần tái nhập lại cuộc sống sau khi đã sai phạm… Nhưng thật tiếc, tù ở Việt Nam chỉ biết trù dập loại trừ, sát hại!!! Còn thêm những loại tù nhân kiểu mới, chỉ riêng với chế độ cộng sản mới có mà thôi đó là: “Tù nhân Lương tâm và Tôn giáo như Ông” nay họ lại gián tiếp loại trừ bằng thủ đoạn tàn độc là gián tiếp đẩy người tù vào những căn bệnh như AIDS , LAO và nhiễm độc thực phẩm dẫn đến UNG THƯ… Tôi để ý thấy 2 công an ngồi ghi chép cách rất tỉ mỉ lại lời trao đổi giữa những người chúng tôi, hầu cố tìm những lời nói hớ hên để làm bằng chứng áp lực các tội phạm vậy. Biết vậy nhưng Cha chúng tôi bằng một tinh thần kiên quyết và thoải mái về những sai trái của trại giam, của những cai ngục, Ông cho gia đình biết về tình trạng sức khỏe cũng như cách đối xử của cán bộ trại giam: -ông đang bị giam chung phòng với những người bị Lao phổi rất nặng và những người bị HIV, nguy cơ bị lây nhiễm của Cha chúng tôi là rất cao! Hiện bệnh Tim và cao Huyết áp nhiều năm nay và những thương tật như Điếc một tai, gãy xương Vai cùng xươn Sườn do bàn tay ác độc của cộng sản gây ra khi còn ở ngoài. Khi trái gió trở trời vết thương đó lại hoành hành đau nhức dữ dội! ông yêu cầu được khám bệnh, chúng điều ngó lơ… Ông luôn phản đối bằng cách kêu la đập cửa phòng giam, có đôi khi chúng nhượng bộ, nhưng không thường… Gia đình có gởi thuốc vào mỗi khi bệnh Cha biến chứng, qua sự kiểm soát của trại giam, chúng đã không đưa đến tay Cha chúng tôi, mặc cho Cha nằm đang oằn oại bên căn bệnh dày vò nhưng họ còn thốt lên ''chưa chết lo gì''! Cầu mong giới tranh đấu trong nước cũng như hải ngoại lưu tâm, vận động mạnh mẽ hơn cho tình trạng nhà tù tại Việt Nam, và hy vọng sẽ nhớ đến Cha chúng tôi trong những lần vận động cho nhân quyền và tự do tôn giáo để Cha sẽ sớm trở về chữa bệnh và đoàn tụ cùng cùng gia đình. Giờ cho phếp thăm nuôi qúa ít ỏi của gia đình nhanh chóng qua đi… cán bộ trại giam nhanh chân đưa Cha chúng tôi vào, gia đình đành chia tay Ông trong niềm thương xót, nổi nhớ thương, anh em chúng tôi xin Cha cứ hãy viết thư về cho gia đình, họ có hoặc không gửi cũng chẳng sao… Như thế mới thể hiện sự bất lương của họ cho mọi người biết và nhất là chế độ độc tài, toàn trị thối nát của Cộng sản. Chúng tôi từ biệt người Cha thân thương vướng cảnh lao lý bất đắc vỉ, cũng vừa lúc cơn mưa vừa tạnh hạt. Như Liên