THƯ GỬI HÒA THƯỢNG THÍCH TRÍ QUẢNG – THÍCH GIÁC TOÀN Thi rằng: “Lâu rồi cửa Đạo mờ lu, Một con sâu bướm làm sầu nồi canh" *** Lâu nay hai Đạo "Chung Thầy" Rồi khi sự cố của bài luận văn, Cửa Thiền, Học viện nhố nhăng, Đạo đem ố Đạo loạn căng thế thời. Mờ trăng, sương phủ khắp nơi, Lu nhòa Phật giáo bởi người nào gây? Một khi chứng cứ đủ đầy, Con người tội lỗi lộ ngay sờ sờ: Sâu già, sâu bé, sâu tơ, Bướm sanh từ nhộng, noãn trùng từ sâu, Làm thầy bất chính, trò hư, Sầu riêng thiện huệ lệ dư đôi hàng. Nồi cơm, cháo bẩn ai ăn, Canh thiu, đồ hẩm "sinh tăng" lại dùng? * * * Kính thưa Hòa Thượng Quảng, Toàn, Làm Tăng cần phải chân thành, thật tâm, Nhỡ sai thì sám hết lầm, Có đâu ngần ngại lặng hâm thế này? Rõ ràng Học viện đã sai, Điều này thế giới đã hay hết rồi, Chỉ còn nhận lỗi nữa thôi! Đẩy đưa, đưa đẩy càng lòi tật hư. Một câu xin lỗi khó ư? Lẽ nào chịu tiếng ngàn thu chê cười? Chúng tôi kiên quyết mãi đòi, Công bằng lẽ phải cho rồi mới thôi, Vì tăng thiện huệ quá tồi, Luận văn 'Chửi bới'… đậu thời cử nhân, Thật vô đạo đức quá chừng! Tăng sinh Đại học thua phường lố lăng. Viết văn thô bỉ cộc cằn… Được phê là “Đạt yêu cầu” lạ thay! Phải chăng Học viện thiếu tài? Đạo, Văn... đều kém còn hay lẽ gì? May thay thầy giáo Minh Chi, Minh Châu viện trưởng âm ty đã chầu. Nếu còn tôi vấn mấy câu: Tại sao “Từ điển….đặt điều xỏ xiên” Làm cho tăng chúng lệch, nghiêng, Đi theo lẽ quấy Phạm Thiên, Thánh hoài. Đức Huỳnh Giáo Chủ xưa nay, Xứng danh Bồ Tát ai ai cũng rành, Thế mà Từ Điển quáng manh, Của ông tăng “Bự” kết thành mấy trang, Viết ra ngữ nghĩa sỗ sàng, Văn ngôn kỳ thị hại đoàn Phật nhi, Sau này chúng sẽ cười khi, Thầy Tăng tiến sĩ chất "Si"…vẫn còn Thế mà hòa thượng Quảng, Toàn, Không nhanh đính chính để còn thanh danh. Tiếc cho thiện huệ tuổi xanh, Lần theo "Sư Cụ", xứng danh Đề Bà, Đạt Đa nghịch mạn đọa sa, Luôn theo hại Phật chẳng mà ăn năn, Mong sao thế hệ nhà Tăng, Nhìn gương thiện huệ đừng ăn nói càng. Riêng mong hòa thượng Quảng, Toàn, Dùng Bi, Trí, Dũng soi lương tâm mình. Nhớ rằng Thiên Địa rộng thinh, Không sai nhân quả, không chinh luật Trời. Chân thành nhận lỗi cho rồi, Phật Giáo Hòa Hảo sẳn lời thứ tha, Nếu như người rõ phận là, Thứ người, người thứ thuận hòa khó đâu! Thư dài xin tạm dừng câu, Chúc cho nhị vị liệu âu vẹn toàn, Đừng làm “Phật Giáo” suy mòn, Hãy vì “Hòa Hảo” đại đồng liên dây. An Giang, 6.10.2013 Hảo Tâm, Cư Sĩ PGHH